Hành Trình Của Tháng Năm

Hành trình của tháng năm – câu chuyện dài về những thế hệ phụ nữ bất hạnh trong một gia đình, dưới lời kể của nhân vật tôi – Thanh Tâm. Họ là những người phụ nữ mắc phải một căn bệnh mang tên “đàn ông” – căn bệnh mà bất cứ người đàn bà nào cũng mắc phải ít nhất một lần trong đời. Là những người đàn bà truyền thống và sống dựa vào xóm làng với những điều tiếng và dư luận tự nó tạo ra không theo quy luật nào cả, sống dựa vào những đánh giá của người khác, họ cam tâm tình nguyện chịu bất hạnh cả đời khi không thể miễn dịch với căn bệnh đó.

“Ngoại tôi hoàn toàn có lý do để căm ghét bố, căm ghét chồng dì Mừng. Thế nhưng ngoại, hay mẹ tôi, hay dì, đều là những người đàn bà, dù chồng có bội bạc cỡ nào thì họ vẫn trân trọng, vẫn nhớ thương, không ngừng mong mỏi”.

Hàng xóm láng giềng, họ hàng trên dưới câu kết với chính những suy nghĩ tù đọng và cổ hủ trong họ dày vò bản thân. Càng đọc đến cuối Hành trình của tháng năm, tôi càng có cảm giác Hân Như đang cố tình vẽ lên một lời nguyền cho gia đình Thanh Tâm, cho cụ của cô, đến bà ngoại, rồi đến mẹ, dì và chị gái của cô. Câu chuyện cũng chính là hành trình tháng năm của nhân vật tôi với những cảm xúc trong veo. Trưởng thành cùng những suy nghĩ lớn dần và một mối tình dù không phải là tình đầu, khắc cốt ghi tâm thay đổi cuộc đời.

Tuổi Thơ

Tuổi thơ của Thanh Tâm là những mùa mưa, mùa nắng, mùa gió, mùa lũ, mùa nước lên rồi xuống, mùa trăng khuyết rồi đầy trong một ngôi làng nghèo ven sông Cái. Là những chiều cuối  mùa gặt đi mót lúa, bắt muồng muỗng rồi cùng nhau nướng ăn trong khói lam chiều. Khốn khó nhưng vô cùng trong sáng, những mùa thơ bé đã kết thành mảng ký ức vô cùng đẹp trong lòng nhân vật chính, theo cô đến hết cuộc đời.

Tuy nhiên, song song với những mảng sáng trong đó, tuổi thơ cô cũng đầy những mảng tối tổn thương là những lần chứng kiến bà ngoại đau khổ rồi chai sạn cảm xúc vì ông ngoại bỏ đi theo người đàn bà khác từ lâu. Bà cho rằng đàn ông trên thế gian này đều xấu xa bạc tình cả. Mẹ dằn vặt vì bị gia đình nhà chồng hắt hủi vì không sinh được con trai, rồi bố cũng đi theo người khác từ khi chị Vân được vài tuổi và cô chưa chào đời. Dì Mừng sau một lần đò cũng trở về sống với bà ngoại và mẹ con cô trong ngôi nhà vách đất xiêu vẹo, chỉ chờ có cơn bão đi qua là thổi bay tất cả.

Tâm trải qua mùa lũ đầu tiên khi cô tròn năm tuổi, chưa đủ để biết lũ là như thế nào và tác hại của nó ra sao. Chỉ thấy mênh mông khắp nơi là nước và khi nước rút đi thì dân làng cô không còn gì để ăn. Vườn tược nhà cửa đồ đạc bị nước xáo trộn hết cả.

Hành trình của tháng năm 5

Những người phụ nữ kết thân với bất hạnh này vẫn luôn mong chờ một ngày mai tươi sáng hơn cho con cháu, đặc biệt là “thân gái có thì”, họ thậm chí không dám tơ tưởng điều đó cho mình dù chỉ một chút. Bất kể họ có cố giấu giếm điều đó đi bao nhiêu thì người đọc vẫn sẽ thấy nó hiện diện trong từng cử chỉ chăm sóc, từng câu nói của họ dành cho con gái, cho cháu gái hay cho em mình.

Những Mối Tình Thơ

Những tháng ngày cùng bắt cua bắt cáy, hái sen, câu cá đã mang đến cho Tâm một người bạn thanh mai trúc mã, một mối tình đầu đơn phương với Đông. Những tháng ngày cùng nhau ở trần tắm sông vô tư lự cho đến khi phát hiện ra trong lòng mình những rung động đầu tiên của tuổi mới lớn, Tâm đã biết rằng mình thích anh. Qua thời gian, lũ trẻ trong đó có cô, cùng nhau tạm biệt tuổi thơ mà lớn lên. “Chẳng còn những đêm dắt díu nhau đi bắt đom đóm bỏ vào vỏ trứng hay trốn tìm dưới ánh trăng. Chẳng còn những lần mưa giăng rủ nhau chui vào hốc đống rơm, đống rạ để rồi về khóc cả đêm vì bị rệp cắn khắp người. Cũng chẳng còn đám con gái con trai cùng nhau tắm sông, cùng nhau đầu trần chạy khắp cánh đồng quê những chiều ngập trong khói lam”. Năm tháng âm thầm mang theo những ưu tư giấu kín của Tâm, cho đến mãi về sau, cô vẫn chẳng thể mở lời với Đông để rồi phải ngậm ngùi tiếc thương khi anh trở thành một cặp với Vy, cô bạn học cùng lớp.

Trong lòng tôi, Đông vẫn là một tồn tại bất biến, càng nghĩ tới càng buồn, càng nghĩ tới càng mong, càng nghĩ tới càng đau.

Kỳ nghỉ hè luôn là điều tuyệt vời và kỳ diệu với bất kỳ đứa trẻ nông thôn nào. Với bọn học sinh như Tâm thì lại càng đặc biệt. Mùa hè, họ được nghỉ học và thoải mái thơ thẩn nơi đồng quê sông nước bát ngát. Họ được tự do thả hồn cho thiên nhiên cây cỏ và những mối tình học trò mà không lo thầy cô bố mẹ nhắc chuyện học hành bài vở. Ở cái tuổi ẩm ương đó, tình cảm đối với Tâm và bạn bè là một thứ gì đó lớn lao và vĩ đại lắm, đến nỗi chỉ cần một chút cảm giác thất tình thôi cũng đủ khiến cho tinh thần sa sút. “Học chẳng muốn học, ăn chẳng muốn ăn, lúc nào cũng như người say nghĩ là mình tỉnh táo”.

Rồi một ngày Tâm gặp Quang Anh – cháu nội một người hàng xóm về quê nghỉ hè trước khi ra nước ngoài cùng bố mẹ và học đại học. Họ gặp nhau vào thời điểm Tâm còn ôm mối tình đơn phương với Đông. Cô ham đọc sách và đã bắt đầu đưa những câu chuyện của mình lẫn tưởng tượng vào trong những sáng tác ngây ngô. Đêm đó, Tâm đang kéo vó trên vồng sông gần nhà thì thấy một người ngã từ trên thuyền xuống trong lúc khi đi hái sen, cô quên hết ngại ngùng trước đó khi biết trên thuyền có cả Vi và lao ra cứu người. Quang Anh – người được Tâm cứu, đã “tìm được người sau này sẽ lấy làm vợ” từ giây phút thấy cô lấp lánh dưới ánh trăng đêm hôm đó.

Hành trình của tháng năm 4

Dù âm thầm thích Đông là một việc vô cùng mệt mỏi nhưng lại đầy hi vọng như thế, nó khiến cô cảm thấy thà âm thầm vậy còn hơn phải nói ra mà nhận một câu trả lời không như ý. Cô không thể biết được rằng chỉ cần cô nói ra thôi, mọi chuyện sẽ khác vì tình cảm của Đông sẽ dành cho cô. Đơn giản là khi người ta biết được có ai đó thích mình, tình cảm của mình sẽ tự nhiên hướng về phía người đó.

Mối tình đầu cứ mơ mơ hồ hồ như thế, thích cũng chẳng biết vì sao mình thích, thích chẳng cần bất cứ lý do vụ lợi gì, nó là một hành động đầy bản năng, không hề có chút lý trí nào can thiệp vào được. Nhưng cũng chính vì thế, cảm giác mất mát sau đó càng khiến người ta cả đời khắc cốt ghi tâm.

Quang Anh xuất hiện và len lỏi vào cuộc đời cô hết sức nhẹ nhàng rồi dần thay thế hình ảnh của Đông trong lòng cô lúc nào không ai hay. Những chiều hai người cùng đi chèo thuyền hái sen, cùng ra đồng hay chạy nhảy ở vườn cải vàng ven sông cho cô cảm giác hạnh phúc vô cùng. Sự cấm đoán của bà và mẹ trong mối quan hệ của hai chị em Tâm và đám con trai càng làm mối tình mang tính vụng trộm, giấu diếm và đáng nhớ.

Tôi đã từng băn khoăn và hoài nghi cuộc sống này. Về một ngày tương một ngày Quang Anh sẽ rời bỏ tôi và quay về thành phố của anh. Nhưng sự chân thành, vô tư và mộng mơ cuả tuổi học trò đã níu chân tôi lại và cho tôi biết rằng, tôi đang được sống những ngày rực rỡ nhất.

9 Năm Xa Cách và Tái Ngộ

Thanh Vân, người chị gái tội nghiệp đáng thương của Tâm từ nhỏ luôn là tấm gương sáng cho bọn trẻ con trong làng vì học hành giỏi giang và chăm chỉ hiền lành. Vì nghèo khó, phải rất khó khăn mới được mẹ cho ra Hà Nội học cao đẳng mầm non vì không mất tiền học phí. Nhưng Vân lại phải lòng một người đàn ông sở khanh đã có vợ, rồi có thai với anh ta. Quyết tâm giấu mẹ giấu bà bỏ xứ đi sinh con và nuôi con một mình. Không biết cuộc đời Vân sẽ đi về đâu nếu như không có tình chị em thân thiết, không có người mẹ ác đòn nhưng thương con, không có người bà ác miệng nhưng thương cháu. Những người đàn bà này, họ phải thương lấy nhau, phải nhìn nhau và dựa vào nhau mà sống. Bởi họ mặc định rằng cuộc đời họ sẽ không còn bóng dáng người đàn ông nào bước vào nữa.

Đàn ông hay đàn bà cũng vậy thôi cháu. Không phải tất cả đàn ông đều xấu, cũng không phải tất cả những người đàn bà trên thế gian này đều chung thuỷ. Cháu còn trẻ lắm, điều quan trọng là đừng bao giờ để mình đánh mất niềm tin, nếu không cháu sẽ mãi hoài nghi cuộc sống này và không bao giờ nhận thấy nó đẹp tới đâu.

Suốt chín năm ròng do nhiều hiểu nhầm và cả những âm mưu, Quang Anh và Tâm không có liên lạc với nhau dù vẫn luôn dõi theo và hướng về nhau. Mặc dù đã trải qua một số mối tình và không phải là không có người phù hợp, nhưng hai người vẫn không thể dứt những ý nghĩ về nhau. Họ vẫn tiếp tục mơ những giấc mơ có nhau trong đời, để rồi điều đó trở thành nỗi ám ảnh, không sao xoá mờ được. Thanh Tâm đã đạt được ước mơ của mình là trở thành bác sỹ và nhà văn nhờ rất nhiều vào công và những cuốn sách Quang Anh để lại, về phía cậu, cũng đã đạt được ước mơ của mình rồi. Chỉ còn giấc mơ chung của hai người là xa vời. Cho đến khi tưởng chừng như họ buông xuôi cho số phận, mặc cho cuộc đời mình trôi đi trong guồng quay hối hả của cuộc sống mà tâm trí mình mặc nhiên gửi gắm cho nhau, mặc định người này là một tồn tại bất biến cho người kia thì họ cũng được gặp lại nhau. Khi đó, họ chỉ còn biết ôm lấy nhau mà vỡ oà trong cảm xúc vì cơn mơ xa cách quá dài đã đến lúc kết thúc.

Tình cảm đôi khi thật kỳ lạ, đôi khi người ta bỏ nhau thật dễ, đôi khi người ta lại giữ mãi một bóng hình trong tim, có lúc tưởng chừng đã quên, nhưng sau cùng nhận ra một điều rằng, mình chẳng thể ở bên ai ngoài người ấy được.

“Cuộc sống cứ xoay vần, con sông Cái nước lên rồi xuống, vầng trăng cứ khuyết lại đầy, tre già măng mọc, những thế hệ quê tôi cứ nối tiếp nhau xây dựng quê hương ngày một đẹp giàu. Sông trăng, sông sen, những đêm hè chèo thuyền thả lưới, những trưa hè đặt vó, câu cua, những cánh đồng hoa cải nhuộm vàng một bên bờ sông… mãi mãi chỉ còn là những mảng ký ức đẹp đẽ và quý báu trong tôi mà thôi”.

ReadWriteBlossom

Spread the love

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *