Thời Khắc

Thời khắc là sự xen kẽ và kết nối tưởng như vô hình mà lại rất hữu hình quan giữa ba người phụ nữ với ba tính cách khác nhau ở những thời đại khác nhau. Họ đều trải qua hàng loạt những cung bậc cảm xúc mỗi ngày và nhận ra giá trị của cuộc sống nằm ở chính mỗi khoảnh khắc. Đây là một tác phẩm tiêu biểu của nhà văn Michael Cunningham, người đạt giải Pulitzer, đã được chuyển thể thành phim.

Cunningham đã để dòng suy tưởng của các nhân vật lướt một cách rất tự nhiên qua những hoạt động, suy nghĩ và cảm xúc thường ngày. Dường như những nữ nhân vật chính trong câu chuyện đều đã phải lòng cái chết. Một người đàn ông khác có liên quan đến hai trong số họ cũng đã ngả vào lòng thần Chết một cách đầy ám ảnh.

Ba Nữ Nhân Vật Chính

Một người là Virginia Woolf – nữ nhà văn người Anh đang cố gắng bắt đầu viết cuốn tiểu thuyết Bà Dalloway vào năm 1929. Bà Woolf đang nghĩ về hoàn cảnh của nhân vật Clairssa và băn khoăn về cái chết của Dalloway. Thời điểm này bà đang sống cùng chồng và bắt đầu chống trọi với bệnh điên.

Một người là Laura Brown –mọt sách, người vợ, người mẹ cùng con trai chuẩn bị bánh sinh nhật cho chồng mình vào ngày sinh nhật của anh (năm 1951). Vào mọi lúc, tâm trí cô bị cuốn vào những chi tiết và câu chuyện của một cuốn sách nào đó, luôn luôn là như thế. Và ngày hôm nay, đầu cô đang mòng mòng với nhân vật Clarissa trong cuốn Bà Dalloway của Virginia Woolf.

Người còn lại là Clarissa Vaughan – một người phụ nữ New York hiện đại đang chuẩn bị bữa tiệc mừng cho nhà thơ Richard – người bạn, người tình của bà. Bà đang rất phân vân giữa tình cảm của mình dành cho Richard và cho người bạn gái cùng phòng, người bà yêu, đã và đang chung sống bấy lâu nay. Người phụ nữ thứ hai – Launra Brown là người mẹ, “người phản bội” đã ám ảnh và tác động rất nhiều đến những sáng tác cũng như cách sống của Richard.

Những Người Phụ Nữ, Người Vợ và Người Tình

Laura Brown mọt sách băn khoăn và bối rối trong vai trò làm vợ và làm mẹ. Cô không biết phải xoay xở ra sao mỗi khi phải ở một mình với đứa con bé bỏng. Cô luôn cho rằng mình không thực hiện tốt vai trò làm mẹ. Vào ngày sinh nhật chồng, Laura tin rằng mình có thể làm tặng anh một “chiếc bánh sinh nhật hoàn hảo”, nhưng cô đã thất bại và cô thấy mình thật thảm hại. Cô thấy bẽ bàng, ngay cả với cậu con trai, người chứng kiến lúc cô trút chiếc bánh hỏng vào thùng rác. Laura cảm thấy bản thân cần một không gian riêng yên tĩnh, ngay lúc này. Cô đã gửi Richie cho một người hàng xóm và lái xe hàng giờ liền đi tìm nơi nào đó chỉ có mình cô với những câu chuyện trong những trang sách. Cô đi mãi, với những băn khoăn và ý nghĩ lộn xộn trong đầu. Cuối cùng, Launra đi đến quyết định thuê một phòng khách sạn để ở đó đọc tiếp cuốn Bà Dalloway. Có một chút cắn rứt khi không toàn tâm toàn ý với con, nhưng sau những phút giây riêng tư mang tính cứu rỗi đối với Launra đó, cô lại trở về với vai người mẹ-mọt-sách hoang mang và bất an, quay cuồng với những ý nghĩ dù là đơn giản và hiển nhiên nhất đối với một người phụ nữ bình thường.

“Đáng ra cô không được đọc sách, nhất là vào buổi sáng hôm nay trên tất cả các buổi sáng trong đời; đáng ra cô không được phép làm thế vào sinh nhật Dan. Đáng ra cô phải ra khỏi giường, tắm rửa, mặc quần áo và chuẩn bị bữa sáng cho Dan và Richie”.

thời khắc tóm tắt

Richard – một nhà thơ chuẩn bị được nhận giải thưởng cho những sáng tác của mình, luôn gọi Clarissa là bà Dalloway và bà không phản đối cách gọi đó. Clarissa là người có trái tim sắt đá và cũng là người ưa thích sự lãng mạn. Bà bận rộn chuẩn bị cho bữa tiệc của ông, suy nghĩ về hoa và khách mời mà trong lòng vẫn luôn ngổn ngang băn khoăn giữa tình cảm của mình dành cho Richard và dành cho Julia – người phụ nữ bà đang chung sống. Bà cũng có những mối bận tâm như hầu hết những người phụ nữ New York hiện đại nào. Bà cũng khát khao hạnh phúc, tiền tài và danh vọng.  “Clarissa khoan khoái vì vận may của mình, vì đôi giày bà đang đi (được bán hạ giá tại Barney’s, nhưng dẫu sao vẫn đáng để tự hào; nơi đây, nói cho cùng là một khu vực dơ dáy, bẩn thỉu của công viên, vẫn rõ mồn một thậm chí cả dưới lớp thảm cỏ và hoa; ngay kia là những kẻ bán ma tuý (liệu chúng có giét bạn không đây?) và những kẻ mất trí, những kẻ bị choáng váng, chưa bao giờ biết đến thành công, những người mà vận may, nếu lúc nào đó họ từng sở hữu, đã cạn sạch.”

Dẫu sao bà vẫn yêu thế giới này vì sự dữ dội và trường tồn của nó; bà biết những người khác cũng yêu nó, dù nghèo hay giàu, dù không ai nói ra lý do cụ thể. Nếu không như vậy, tại sao chúng ta lại nhọc công tranh đấu để tiếp tục sống cho dù phải thoả hiệp đến đâu hay bị tổn thương đến mức nào đi chăng nữa?

Bà Woolf trong thời gian bắt đầu viết cuốn tiểu thuyết Bà Dalloway là lúc bắt đầu phải chống trọi với bệnh điên của mình. Bà quyết định sẽ để Laura đi mua hoa và đang tìm ý tưởng cho cái chết của bà, có lẽ nên là xuống biển với tảng đá trong túi áo. Bà có sự yêu thương chăm sóc và thấu hiểu của người chồng – Leonard. Ông luôn tin rằng những tác phẩm của bà rồi sẽ được độc giả đón nhận, có thể chưa nhưng thế hệ sau chắc chắn sẽ nhớ đến bà. Bà đi qua câu chuyện của Cunningham với những lo âu bất thường, những hành động hết sức bản năng và hoang dại mà không thể xuất hiện trong đầu bất cứ một người bình thường nào. Như trong một ngày bất chợt, bà bỏ đi khỏi sự tự do hiển nhiên đang có, khỏi người chồng luôn chăm lo cho bà, như một người mộng du không hề tính toán với khao khát tìm được sự tự do khác thuộc về mình trong phút chốc.

Nội Tâm Phức Tạp

Những cuộc độc thoại nội tâm và cả tình huống giao tiếp hết sức bình dị của ba người phụ nữ dưới ngòi bút của Cunningham đều trở nên có chiều sâu, sắc màu và nhiều cảm xúc. Chúng thể hiện những suy tư và trăn trở của mỗi người như một đại diện cho cuộc sống của phụ nữ nói chung ở thời đại của họ và từ đó làm nổi bật họ như những cá thể đặc biệt.

“Clarissa nghĩ, đã đến lúc ngày hôm nay chấm dứt. Chúng ta vứt bỏ những bữa tiệc của mình, chúng ta vứt bỏ gia đình của mình để đến sống một mình tại Canada; chúng ta vật lộn vất vả để viết ra những cuốn sách chẳng hề làm thay đổi thế giới, bất chấp tài năng và nỗ lực không ngừng nghỉ, những hi vọng ngông cuồng nhất của chúng ta”.

Thời khắc - michael cunningham

Những tính cách, ưu hay nhược điểm của mỗi người đều được rọi sáng ra bên ngoài bằng ánh sáng nội tâm. Họ sống cuộc đời của mình, làm bất kỳ việc gì họ muốn hay yêu cầu được làm, rồi đi ngủ mà không hề trông đợi ngày mai – chỉ đơn giản và bình thường như thế. “Một số nhảy qua cửa sổ, trầm mình hay uống thuốc ngủ. Nhiều người vì tai nạn. Còn lại, phần lớn chúng ta đang dần dà bị gặm nhấm bởi bệnh tật, hoặc nếu chúng ta cực kỳ may mắn, bị gặm nhấm bởi chính thời gian”.

Chỉ còn duy nhất điều an ủi này: vào lúc này hay lúc khác, khi cuộc đời của chúng ta dường như, bất chấp mọi trắc trở và kỳ vọng, mở toang ra và đem tới cho chúng ta mọi thứ ta từng tưởng tượng, mặc dù tất cả mọi người, trừ những đứa trẻ (và thậm chí cả chúng nữa) biết, sau những thời khắc như thế, tất yếu phải tới những thời khắc khác, tối tăm và khó khăn hơn nhiều. Dẫu vậy, chúng ta vẫn yêu mến thành phố, buổi sáng, chúng ta hy vọng, nhiều hơn bất cứ gì khác là có được nhiều hơn nữa.

Vào ngày Launra đến nhà Richard, đi đôi giày dành cho các bà già, sau khi ông nhảy qua cửa sổ một cách thanh thản nhưng thể hiện đầy đủ tính trốn tránh, chính là ngày mà mọi chuyện mở ra và kết thúc. Richard đã chọn cách ích kỷ nhất là rũ bỏ và giải thoát cho mình khỏi tình trạng khốn khổ. Ông trốn khỏi bữa tiệc được tổ chức cho chính mình mà bà Clarissa khổ công lo lắng. Launra đến, uể oải nhìn Clarissa. Không ai biết Launra đang nghĩ gì, nhưng cả hai người phụ nữ bọn họ đều chất chứa vẻ phiền muộn, bi ai mà không kém phần quyến rũ. Vậy là cuối cùng Launra cũng ở đây, trong căn phòng bao nhiêu năm Richard – nạn nhân của bà – đã  sống và sáng tác. “Bà – một bà lão đến từ Toronto – là người phụ nữ được yêu quý, kẻ phản bội”.

Nhẹ nhàng và chậm rãi là tốc độ kể câu chuyện Thời Khắc của Michael Cunningham. Không phải vì thế mà nó không ám ảnh. Không phải vì thế mà mỗi người chúng ta, đặc biệt là phụ nữ, không thấy mình ít nhiều trong đó. Những lo lắng và tiếc nuối ai cũng đầy vơi trong mình, chỉ chờ một khoảnh khắc, một thời khắc nào đó sẽ bùng lên và tuôn trào với sức mạnh không gì có thể ngăn lại nổi.

ReadWriteBlossom

Spread the love

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *